Hiệp Khách Trư Kiến Sầu
3

Cập nhật lúc: 2026-08-15 21:15:19 | Lượt xem: 2

Theo cách họ uống rượu bên ngoài, Lục Xuyên hẳn đã uống say, đâu quan tâm ta có giữ quy củ hay không.

Ta không đỡ hắn vào đã là may.

Ai ngờ, ta còn đang cầm nửa miếng bánh đào tô, ngoài cửa đột nhiên vang lên một câu:

“Đi đi đi! Các ngươi mau về đi, ai dám làm loạn phòng tân hôn dọa tân nương của ta, sau này không cho theo ta ra tiêu.”

Ta vội vàng đặt bánh đào tô xuống, kéo khăn hỉ lên và nhanh ch.óng ngồi lại giường.

Người ngoài cười đùa trêu chọc Lục Xuyên, may mà không ai không biết điều, nói đùa vài câu rồi ai nấy cũng rời đi.

Ngoài sân trở nên yên tĩnh, ta nghe thấy tiếng cửa phòng “kẽo kẹt” mở ra.  

Kèm theo tiếng bước chân rõ ràng tiến lại gần, ta âm thầm nắm c.h.ặ.t hỷ phục.

Rốt cuộc ta vẫn cảm thấy chột dạ, trong lòng diễn đủ loại cảnh Lục Xuyên nổi giận lôi đình, thậm chí lo lắng hắn say rượu rồi, sẽ trực tiếp đuổi ta về.

Thật mất mặt…

Những điều đó đều không xảy ra.

Một đôi tay xương xẩu nâng khăn hỉ trên đầu ta lên, ta ngẩng đầu đối diện với một đôi mắt hổ ngà ngà say.

Ta nhìn chằm chằm thấy ánh mắt Lục Xuyên từ mơ hồ đến nghi hoặc rồi tỉnh táo.

Hắn hỏi: “Cô là ai?”

Ta đáp: “Tỷ phu, ta là Hạnh Nhi.”

Hắn hoàn toàn tỉnh rượu, mặt đỏ bừng lên.

“Dương đồ tể nổi điên gì vậy, đến cả con gái mình cũng không nhận ra?”

Ta mặt đầy xấu hổ, để tránh làm trò cười thêm nữa, đành thành thật kể rõ mọi chuyện.

Lục Xuyên nghe xong cười đến tức giận.

“Thời buổi này cái gì cũng xén bớt, ngay cả nương t.ử của lão t.ử cũng thu nhỏ?”

Ta không dám lên tiếng, hôm nay là lần đầu gặp hắn, chưa rõ tính tình hắn ra sao.

Trước đây chỉ nghe danh Lục Tiêu Đầu, mọi người nhắc đến hắn, chỉ nói người này tính tình nóng nảy, trước đây có kẻ không biết điều muốn cướp tiêu của hắn, hắn cầm một thanh đại đao đi đến nhà tên cướp, nói chưa được mấy câu đã muốn c.ắ.t c.ổ người ta.

Lục Xuyên không có gia đình, không có nhược điểm, ra tay không màng sống c.h.ế.t.

Tên cướp cũng là lần đầu làm việc này, đâu ngờ gặp xui xẻo, không chỉ đảm bảo sẽ không đ.á.n.h vào tiêu cục của Phúc Uy nữa, còn kéo hắn bái huynh đệ.

Từ đó, cái tên “Sát Thần” của Lục Tiêu Đầu không bao giờ phai nhạt.

Trong lòng ta thật sự bất an.

Lúc này Lục Xuyên ngồi vắt chân lên bàn, thấy ta như con chim cút co ro trên giường, thỉnh thoảng nhìn trộm hắn, bộ dạng muốn nói lại thôi.

Hắn mất kiên nhẫn: “Có gì nói!”

Ta hít một hơi sâu, “Tỷ phu, đừng làm khó cha mẹ ta, được không?

“Huynh nếu chê ta nhỏ, để ta lớn thêm hai năm nữa… Ta tuy từ nhỏ ốm yếu, nhưng cha mẹ đã nuôi dưỡng ta tốt, từ lâu không cần uống t.h.u.ố.c nữa…”

“Đừng lo.” Hắn đột nhiên ngắt lời ta, gương mặt góc cạnh rõ ràng trong ánh nến mờ ảo, “Lễ đã xong, nếu ta đưa cô về, cô còn sống được không, thật xem ta là kẻ vô lại sao?”

Ta ngẩn người, cảm giác bất an trong lòng tức khắc tan biến.

Xem như qua được cửa này.

“Tỷ phu, Nhị thúc nói không sai, huynh quả nhiên là một anh hùng!”

“Đừng gọi ta là tỷ phu! Người khác nghe thấy còn tưởng ta là Lục Xuyên chơi trò gì đó, cô cứ theo họ gọi ta là Xuyên ca.”

Ta nhanh ch.óng sửa miệng, “Xuyên ca, huynh đúng là anh hùng.”

Hắn cười khẩy một tiếng, đứng dậy đi đến bên giường.

Ta giật mình, theo bản năng co lại vào góc giường.

Hắn liếc xéo ta, “Sợ cái gì, ta không động vào cô.”

Ta nhìn hắn ôm chăn dưới đất, nằm xuống.

“Ngủ đi, mai ta sẽ mua một cái giường đặt ở phòng phía Tây, sau này cô ngủ ở đó.”

Ta cũng nằm xuống giường, cảm thấy Lục Xuyên không giống với lời đồn.

Vì vậy, ta cũng mạnh dạn hơn một chút.

“Xuyên ca, huynh biết võ công không?”

“Ngủ.”

“Ừ.”

“Xuyên ca, đèn còn sáng lãng phí quá.”

“Ngủ đi.”

“Được.”

“Xuyên ca, huynh ngủ được không?”

Ta nghe thấy dưới đất vang lên tiếng thở dài rất nhỏ.

Ta vừa nâng người dậy, muốn nhìn xem có phải làm phiền hắn không, thì thấy hắn nhặt một hạt lạc dưới đất, tùy tay ném về phía cây nến.

Rồi trong phòng chìm vào bóng tối.

“Wow! Chiêu này gọi là gì?”

“Chiêu này gọi là không ngủ nữa thì lần sau đ.á.n.h vào đầu cô.”

Ta ngoan ngoãn nằm xuống, “Xuyên ca, huynh tốt lắm, là anh hùng.”

Hắn không trả lời ta nữa.

Mơ màng, ta nghe thấy một câu:

“Chỉ có cô, cô nương ngốc nghếch này mới nghĩ ta là anh hùng.”

7

Sáng hôm sau, Lục Xuyên dậy sớm mua cho ta một chiếc giường.

Có giường riêng của mình, ta cũng không tiện tay ngửa lên xin tiền Lục Xuyên, bèn hỏi hắn có thể giới thiệu cho ta việc nhỏ nào để làm không.

Hắn suy nghĩ một lúc, rồi trực tiếp đưa ta đến tiêu cục.

Từ đó, tên ta từ “Hạnh Nhi”, trở thành “tiểu thê t.ử nhà Lục Tiêu Đầu”.

Các tiêu sư sau lưng Lục Xuyên đều gọi ta như vậy, mỗi lần ta đều đỏ bừng mặt.

May mà họ không có ác ý, ta cũng dần dần hòa nhập vào tiêu cục Phúc Uy, ở đó đã một năm.

Ta 15 tuổi.

Tỷ tỷ không có tin tức, cha mẹ bên đó sinh được một đệ đệ.

Trong Phúc Uy tiêu cục, tính cả ta cũng chỉ có ba nữ nhân.

Một là phu nhân của chủ tiêu cục, họ Khúc, một là Lý thẩm ở bếp.

Trước khi xuất tiêu thường sẽ kiểm hàng, đôi khi có đơn hàng từ phu nhân hậu viện, ta thường theo Khúc phu nhân vào hậu viện kiểm hàng, phong hàng, tránh sau này xảy ra tranh chấp.

Hôm nay, Khúc phu nhân gọi ta: “Hạnh Nhi, con sửa soạn một chút, lát nữa theo ta đến Điền phủ một chuyến.”

8

Lần trước đến Điền phủ, ta còn đi cùng tỷ tỷ.

Điền phủ không thay đổi gì, chỉ là ta cảm thấy cảnh còn người mất.

Đại phu nhân nhà họ Điền lần này chỉ gửi đi một ít hàng nhỏ, cháu gái bà sắp lấy chồng, bà là người nhà mẹ đẻ thêm vào hai rương hồi môn.

Kiểm hàng xong, đại phu nhân mời Khúc phu nhân ở lại uống chén trà rồi hãy đi.

Bà quay lại nhìn ta, mắt híp lại.

“Vị cô nương này trông quen mắt quá.”

Đại nha hoàn bên cạnh bà nhận ra ta, “Phu nhân, bà quên rồi sao? Đây là muội muội của Dương di nương nhà ta, trước đây từng đến phủ chúng ta may áo.”

Ta sững sờ.

Dương di nương?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8