Hiệp Khách Trư Kiến Sầu
2

Cập nhật lúc: 2026-08-15 21:15:19 | Lượt xem: 4

Tâm sự của tỷ tỷ không qua được mắt chủ xưởng, không bao lâu, chủ xưởng cấm tỷ tỷ đến Điền gia đo kích cỡ.

Chính vì chuyện này, tỷ tỷ vốn hiểu chuyện đã cãi nhau với chủ xưởng.

Kéo theo đó, ta cũng bị đuổi khỏi xưởng thêu.

Cha mẹ thấy tình hình không ổn, không dám chiều theo ý tỷ tỷ nữa, vội vàng nhờ bà mối xem mắt cho tỷ tỷ.

Mười tám tuổi, cô nương không dễ nói chuyện hôn nhân.

Đặc biệt ở nơi nhỏ bé như huyện Đào Nguyên, nhà ai có chuyện gì hôm sau cả phố đều biết, mọi người ngày thường không có gì giải trí, chỉ biết bàn tán chuyện nhà người khác cho hết ngày. 

Đặc biệt chuyện tỷ tỷ cãi nhau với chủ xưởng thêu, truyền đi rất nhanh.

Nhà ai cũng không muốn cô nương đanh đá như vậy, cuối cùng bà mối nói:

“Tiêu đầu của Phúc Uy Tiêu Cục, Lục tiêu đầu, hai mươi mốt tuổi, chưa lấy vợ, chỉ có một người này, nhà các ngươi có gả hay không?”

Cha ta cắn răng.

“Gả!”

Tỷ tỷ không ăn không uống.

Mẹ đưa bát cho ta, bảo ta khuyên tỷ tỷ.

Ta có thể khuyên gì đây?

Dù ta cũng thấy tỷ tỷ viển vông, nhưng tại sao nàng phải lấy chồng?

Khi tiểu công t.ử nhà họ Điền thành thân, tỷ tỷ tự nhiên sẽ quên đi ý niệm đó.

Cô nương nhà lành, không thể ép mình làm thiếp.

Tỷ tỷ thấy ta đến gần, liền hất đổ bát cháo trong tay ta, trút hết giận dữ lên ta:

“Ngươi cũng đến làm ch.ó săn cho họ? Ngươi cũng thấy ta không xứng?”

Ta không biết trả lời sao.

Trong mắt ta, tỷ tỷ làm gì cũng tốt, nàng mới mười tám tuổi, đã trở thành thợ thêu giỏi nhất trong xưởng, những thợ thêu già đều khen nàng có linh tính, có thiên phú.

Nhưng nàng và tiểu công t.ử nhà họ Điền có xứng hay không, ta không thể quyết định, ta tuổi nhỏ, nhưng cũng biết trên đời này ngoài tài năng, còn có gia thế.

Ta chỉ im lặng thu dọn đồ trên đất.

Sự im lặng của ta khiến nàng càng tức giận.

Nàng kể hết ấm ức trong lòng:

“Trước khi cha mẹ chia gia sản, bà nội đã coi thường ta, đến khi đến thị trấn, người ta nói về ta chỉ là con gái nhà đồ tể, dù có hôn sự tốt cũng không đến lượt ta, trước đây người đến cầu hôn đủ các loại người, nhưng không có người học hành.

“Bây giờ ta khó khăn lắm mới có người trong lòng, cha mẹ không thử một chút liền gả bừa ta cho nam nhân không quen biết! Ngươi biết tiêu đầu sống thế nào không? Đầu để bên hông, hôm nay xuất giá, ngày mai thành quả phụ, ta giống như một con vật sắp xuất chuồng, họ sợ ta làm hỏng trong tay!”

Nhìn nàng như vậy, lòng ta cũng khó chịu.

“Tỷ, dù sao đi nữa, cũng nên ăn một chút đi…”

Ta chưa nói xong, cha ta từ cửa bước vào, nhìn khuôn mặt xanh xao của ông, ta đoán những lời tỷ tỷ vừa nói ông đều nghe thấy.

Mẹ theo sau, cũng không vui vẻ gì.

Cha bảo ta ra ngoài.

Không biết cha mẹ nói gì với tỷ tỷ mà ngày hôm sau tỷ tỷ bình tĩnh hơn nhiều, ít nhất có thể ăn uống.

Mọi người đều nghĩ rằng tỷ tỷ đã chấp nhận thực tế, yên tâm chờ ngày xuất giá. Nhưng không, tỷ đã chạy trốn.

Tỷ tỷ chạy tới nhà họ Điền làm nha hoàn.

4

Tỷ tỷ bỏ trốn, cha mẹ nghe lời thẩm, đưa ta lên kiệu hoa của tiêu cục.

Mẹ và thẩm giúp ta mặc giá y, ta vẫn chưa hoàn hồn.

Tân nương này, sao lại là ta?

“Mẹ” ta gọi bà, “con chưa đến tuổi…”

Mẹ ta tỏ vẻ không đành lòng, một tay xoa đầu ta, một tay xoa bụng mình.

“Hạnh nhi, giúp cha mẹ, khi gặp Lục tiêu đầu, nói con đã mười lăm.

“Lang trung nói trong bụng mẹ là con trai, mẹ không thể bị đ.á.n.h.”

À…

Tuổi già rồi vẫn có con.

Ta không nói được gì.

Thực ra trong lòng ta biết, cha mẹ luôn muốn có con trai.

Cha ta muốn có con trai nối dõi tông đường, mẹ ta thì vẫn canh cánh chuyện bà nội mười bốn năm trước.

Bây giờ, bà có con trai, dường như có vốn để trả thù bà nội.

Thẩm nói: “Hạnh nhi, lúc nhỏ con sức khỏe không tốt, cha mẹ vì con mà tiêu nhiều tiền để chăm sóc, con đành lòng nhìn họ bị đưa đến nha môn sao?”

Ta không đành lòng.

Nhưng trong lòng không vui.

Nhị thúc nói: “Lục tiêu đầu biết võ công.”

Ta tự đội khăn voan, “Khi nào đi?”

5

Trong những câu chuyện của Nhị thúc, các hảo hán lục lâm, các hiệp sĩ giang hồ đều là những anh hùng không câu nệ tiểu tiết, phóng khoáng và hào sảng.

Ta nghĩ, nếu là anh hùng, hẳn sẽ không làm khó ta.

Nhưng… dù có làm khó ta, ta cũng chẳng thể làm gì được.

Rốt cuộc người mà trước đây hắn chọn vốn dĩ là tỷ tỷ, lý ra ta phải gọi hắn một tiếng “tỷ phu”.

Điều an ủi duy nhất là, trước đây cha mẹ không công khai chuyện tỷ tỷ lấy chồng, chỉ nói với người ngoài rằng con gái trong nhà đã đính hôn, nếu không chuyện tỷ muội thay nhau xuất giá này đã đủ để mọi người trong trấn bàn tán suốt nửa tháng.

Người ngoài nói gì cũng được, so với việc cha mẹ bị đ.á.n.h đòn, điều này còn dễ chịu hơn nhiều.

Cha mẹ ta không phải kẻ tàn nhẫn, trước khi ta lên kiệu hoa, cha nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, mắt đỏ hoe:

“Hạnh Nhi, việc này cha mẹ có lỗi với con, nếu sau này tướng công con không tốt với con, con cứ hòa ly, cha mẹ nuôi con cả đời.”

Ngươi thấy đấy, trên đời có rất nhiều việc, sao có thể hoàn toàn phân rõ trắng đen?

Cha mẹ ta không phải không thương ta, mà chỉ là quan tâm đến đệ đệ chưa ra đời hơn mà thôi.

Ta không phải không oán hận họ, nhưng cũng không thể bỏ qua những ngày tháng ấm áp cùng nhau.

Có đôi khi, sống hồ đồ một chút, cũng là điều tốt.

Đầu đội khăn hỉ, ta không nhìn thấy tình hình bên ngoài, cũng không thấy rõ tương lai của mình.

6

Lục Tiêu Đầu tên là Lục Xuyên, vì cưới vợ, nên đã mua một căn tiểu viện gần tiêu cục.

Tiểu viện không lớn, chỉ có một sảnh và phòng phía Tây, nên khách đến uống rượu mừng trực tiếp ngồi ngoài sân, ta ngồi trong phòng nghe bên ngoài náo nhiệt.

Không biết bên ngoài uống bao nhiêu vòng, ta ngồi đến m.ô.n.g cũng tê rần mà vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc.

Ta dứt khoát bỏ khăn hỉ ra, mò đến bàn lấy điểm tâm ăn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8