Hiệp Khách Trư Kiến Sầu
8

Cập nhật lúc: 2026-08-15 21:15:19 | Lượt xem: 4

Những lời nói… như muôn vàn mũi tên đ.â.m vào tim ta.

Ta nhìn cha mặt đỏ tía tai, tiếp tục bước ra ngoài.

Ông thấy ta vẫn không chịu khuất phục, lao đến giơ tay t//át ta một cái.

“Đồ c.h.ế.t tiệt, mạng ngươi là do ta ban, giờ ta sẽ đ//ánh ch//ết ngươi!”

Ông là đồ tể, sức mạnh rất lớn.

Miệng ta đầy vị m.á.u.

Ta nhổ ra một ngụm m.á.u, chậm rãi nói:

“Cha mẹ, tiền nuôi dưỡng con, con sẽ tìm cách trả lại gấp đôi.

“Nữ nhi bất hiếu, thà đi tu làm ni cô, cũng không muốn ở lại cái nhà này.”

“Hạnh Nhi!” Mẹ cuối cùng cũng hoảng hốt.

Có lẽ ánh mắt ta quá tuyệt vọng, bà ấy lại sợ.

Bà vội vàng ngăn cha lại, “Lão gia! Ông muốn làm ra chuyện lớn sao!

“Hạnh Nhi! Lại đây nhận lỗi với cha, chuyện này sẽ qua thôi!”

Thấy ta vẫn không dừng bước, mềm cứng không ăn thua, bà dứt khoát buông tay cha ra.

“Con vốn là đứa con hiếu thảo, sống với Lục Xuyên một thời gian ngắn sao lại trở nên như vậy?”

Cha bị bà ngăn lại, có lẽ cũng sợ chuyện lớn, không còn muốn đ.á.n.h, ông hừ lạnh sau lưng ta:

“Tốt! Nó nói sẽ trả tiền! Ta muốn năm mươi lượng bạc! Để dành cho tiểu t.ử cưới vợ!”

Ta bước đến cửa, thấy Nhị thúc co rúm trong góc.

Ông mở miệng, nhưng không nói được gì.

“Nhị thúc, những câu chuyện của thúc đều là lừa gạt.

“Làm gì có chuyện anh hùng ra tay tương trợ, chỉ có ta là bị thúc lừa.”

Nói xong, ta quay lại.

Ánh mắt xuyên qua cha mẹ, Dương Hỉ Nhi, rơi vào tượng Bồ Tát trong gian chính.

“Hừ, thần tiên?

“Ta cúng dường ngài, ngài hại ta xuống địa ngục. Nếu ngài có linh, đáng lẽ phải để kẻ ác bị trừng phạt!”

18

Ta cố gắng chịu đựng đến hiệu t.h.u.ố.c bốc chút t.h.u.ố.c an thần.

Lục Xuyên chưa về, ta không thể gục ngã.

Đến trước cửa nhà, ta phát hiện cửa bị khóa từ bên trong.

Lục Xuyên đã về?

Ta run giọng gọi: “Xuyên ca?”

Bên trong truyền ra tiếng cười trong trẻo: “Ai đó, sao lại gọi trượng phu của ta như thế?”

Cửa lập tức bị mở ra, Dương Hỉ Nhi lại về trước ta.

“Dương Hỉ Nhi, ngươi nhất định phải làm đến mức này sao?”

“Sao nào? Dương Hạnh Nhi, ta là chính thê của Lục lang, ngươi có nhà không về, đến nhà ta làm gì?”

Chúng ta cãi nhau nảy lửa, hàng xóm nghe thấy đều ló đầu ra xem.

Thấy ta bị chặn ngoài cửa, họ liên tục mắng Dương Hỉ Nhi điên rồi, cả phố ai cũng biết Dương Hạnh Nhi mới là thê t.ử của Lục Xuyên.

Dương Hỉ Nhi đối đầu với mười người, mở miệng là bôi nhọ ta.

Nàng nói ta nhân lúc nàng không có nhà, leo lên giường của tỷ phu, bảo mọi người đừng bị ta lừa, trên hôn thư ghi rõ ràng là tên Dương Hỉ Nhi.

Hàng xóm không phải cha mẹ, không ai nuông chiều nàng, đại nương hàng xóm trực tiếp kéo nàng đi gặp quan.

Gặp quan.

Là một địa ngục khác.

Quan lớn cho thư lại đi điều tra, Dương Hỉ Nhi nói không sai.

Ông vuốt râu, không quan tâm ta có khổ sở hay không, trực tiếp đ.á.n.h ta hai mươi roi vì tội vu cáo.

Trước khi bị hành hình, ta thấy Dương Hỉ Nhi tháo vòng tay xuống, lén lút đưa cho quan lớn.

Đại nương hàng xóm ôm ta khóc, nói bà đã làm ta chịu khổ.

Trước khi ngất đi, ta cầu bà tìm người của Phúc Uy tiêu cục, đừng để cha mẹ ta đón ta về.

19

Ta không biết đã ngủ bao lâu.

Khi tỉnh dậy, cảm giác như cổ họng sắp nứt ra.

Đau quá.

Đầu đau, cổ họng đau, m.ô.n.g cũng đau.

Những kẻ hành hình không hề nương tay, đ.á.n.h đến rách cả da m.ô.n.g ta.

“Hạnh Nhi! Con tỉnh rồi!” Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng kêu mừng rỡ, “Lý thẩm! Mau đem cháo trên bếp lại đây!”

Ta khó khăn quay đầu, khuôn mặt vui mừng của Khúc thị lọt vào mắt ta.

Bà bưng nước ấm, dùng tay nhúng nước làm ướt môi ta, “Con bé này, chịu khổ lớn như vậy không đến tìm ta trước. Quan huyện vốn đã tham tiền, nhưng lão nương có tiền, sẽ dễ dàng xử lý con tiện nhân đó!”

Ta vốn có thể cứng rắn chịu đựng.

Nhưng lời của Khúc phu nhân lọt vào tai, làm ta hoàn toàn sụp đổ.

Ta mếu máo, nước mắt tuôn trào.

“Khúc phu nhân, bọn họ đều lừa con.”

“Ôi, Hạnh Nhi của ta thật khổ…” Nhìn ta tội nghiệp như vậy, Khúc thị cũng đỏ mắt, vội lấy khăn lau mặt cho ta.

Bà quay đầu mắng: “Ta khinh! Nhà họ Dương quá đáng quá! Lợi dụng con nhỏ tuổi, không hiểu biết, mà ức h.i.ế.p đến c.h.ế.t! Mấy ngày nay ta đã điều tra rõ ràng, con tiện nhân đó ký văn khế cầm cố, từ đầu đã định lừa con!

“Các tiêu sư của tiêu cục cũng biết rồi, mấy ngày nay đi lòng vòng trước nhà con, dọa con tiện nhân đó không dám ra khỏi cửa, đợi Lục Xuyên về viết hưu thư, xem nàng ta còn dám hung hăng thế nào!”

Khúc thị càng mắng càng hăng, ta nhìn vẻ mặt phấn khích của bà, ta cuối cùng cũng từ tận đáy lòng mỉm cười.

Bà là hiệp khách.

Là anh hùng.

Thế giới này chưa tệ đến thế.

Lý thẩm bưng bát cháo vào, trách móc: “Khúc phu nhân, Hạnh Nhi ngất sáu ngày mới tỉnh dậy sao chịu nổi sự ồn ào của bà? Tổng tiêu đầu vừa mới tìm bà, bà mau đi xem sao.”

Ta kinh ngạc: “Con ngủ sáu ngày?”

Lý thẩm gật đầu, vẻ mặt đầy sợ hãi.

“Con không biết tình trạng của mình sao? Vốn đã yếu, ngày đó khi chúng ta đến thì con đã thở thoi thóp, may mà Khúc phu nhân còn có củ nhân sâm, mới giữ được mạng con, đại phu đều nói nếu trong bảy ngày không tỉnh lại, chỉ có thể chuẩn bị hậu sự cho con thôi!”

Ta nước mắt rưng rưng, nhìn Khúc phu nhân đang chuẩn bị ra ngoài.

“Khúc phu nhân, con…”

“Dừng!” Bà giơ ngón tay trỏ, lắc lư qua lại, “Lão nương cứu con vì lão nương muốn, con nếu thấy không yên tâm, thì cứ coi như trả ơn Lục Xuyên từng cứu người nhà ta, hắn cứu trượng phu ta, ta cứu thê t.ử hắn, coi như hòa.”

Sao có thể hòa được.

Ơn này, ta sẽ mãi mãi nhớ.

Ta luôn ngưỡng mộ giang hồ, thì ra ta luôn ở trong giang hồ.

Người trong giang hồ, hào khí ngất trời.

20

Ta còn chưa uống hết bát cháo, đã nghe thấy Khúc thị từ bên ngoài gọi vọng vào từ xa:

“Hạnh Nhi! Lục Xuyên về rồi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8