Hiệp Khách Trư Kiến Sầu
7
Ta tay chân tê dại, “Dương Hỉ Nhi, tỷ thật không biết xấu hổ.”
Tỷ cười khanh khách, “Cần mặt mũi có ích gì? Cũng nhờ muội ta mới biết Lục Xuyên là phu quân tốt, ta quả nhiên mệnh tốt, hưởng hết vinh hoa phú quý của nhà họ Điền, cuối cùng lại nhặt được một nam nhân có bản lĩnh!”
Mắt ta tối sầm lại, nhưng vẫn cố gắng không để ngất xỉu.
“Tỷ đừng mơ giữa ban ngày, Lục Xuyên không thể chấp nhận tỷ.”
Dương Hỉ Nhi thản nhiên nói, “Ta nói cho muội biết, Hạnh Nhi, muội quả thật là một đứa trẻ chưa hiểu chuyện. Lục Xuyên dù thích muội thế nào thì chàng cũng là nam nhân, là nam nhân thì không ai không háo sắc.”
“Ồ, đúng rồi, muội còn chưa biết nhỉ? Lúc đầu ta không chịu gả cho Lục Xuyên, chính là cha thả ta đi.”
Trước đây ta chỉ tức giận, lúc này lại như bị sét đ.á.n.h trúng.
Cha thả Dương Hỉ Nhi đi?
16
Ta không biết mình đi về nhà mẹ đẻ như thế nào.
Dọc đường trong đầu ta chỉ có lời của Dương Hỉ Nhi.
Lúc đầu Dương Hỉ Nhi biết mình phải gả cho Lục Xuyên, một “sát thần”, đã tuyệt thực phản đối, cha mẹ thật sự đã hối hận.
Hối hận vì đã định ra hôn sự này.
Nhưng hôn thư đã qua nha môn, không có lý do gì để hủy hôn.
Tỷ tỷ tự nhốt mình trong phòng, nghĩ ra kế này.
Nếu cha mẹ không đồng ý, tỷ sẽ đ.â.m đầu tự vẫn, khiến họ không được gì.
Nếu cha mẹ đồng ý, tiền bán thân sẽ để lại cho đệ đệ, chỉ cầu cha mẹ cho tỷ một cơ hội.
Nếu tỷ có thể được ưu ái ở nhà họ Điền, tất nhiên sẽ có cách chăm sóc đệ đệ.
Vì vậy… sau khi tỷ tỷ bán thân vào nhà họ Điền, tất cả đều là diễn cho ta xem.
Chỉ để ta tình nguyện gả thay.
Trong lời của Dương Hỉ Nhi, thật giả lẫn lộn, ta không phân biệt được.
Ta chỉ biết, trong cả chuyện này, chỉ có ta là kẻ ngốc.
Dương Hỉ Nhi, đệ đệ, trong lòng cha mẹ tất cả đều đứng trên ta.
Tỷ nói: “Dương Hạnh Nhi, từ nhỏ ta đã ghét ngươi. Ta cũng là trẻ con, còn phải chia sẻ tinh lực chăm sóc ngươi, ta dù có trốn vào tiệm thêu cũng không thoát được ngươi, chủ tiệm thêu còn nói ngươi thuần thiện, muốn nhận ngươi làm đệ t.ử, dựa vào cái gì! Ngươi sinh ra đã là kẻ đòi nợ, là kẻ hút hết vận khí của ta!”
Ta loạng choạng đến trước cửa hàng thịt, thấy cha đang ch//ặt thịt lợn bên trong.
Ta phát ra tiếng khô khốc, “Cha.”
Cha ngẩng đầu nhìn ta, trong khoảnh khắc đó, ta không còn chịu nổi nữa, ngã xuống.
17
Khi mở mắt ra lần nữa, ta nằm trên chiếc giường thuở bé của mình, bên cạnh không có ai.
Trong sân vang lên tiếng mẹ ta vừa khóc vừa mắng:
“Hỉ Nhi, con thật không có lương tâm, đi lâu như vậy mà không gửi một tin tức nào về nhà, con có biết chúng ta lo lắng cho con biết bao nhiêu không?”
Dương Hỉ Nhi cũng khóc, “Mẹ, nữ nhi bất hiếu, giờ nữ nhi đã chuộc thân, chúng ta hãy sống tốt cùng nhau.”
Sau đó là tiếng của cha ta.
“Chuộc thân rồi sao, ta biết mà, con thật biết cách xoay xở…”
Ta kéo thân thể yếu ớt bước xuống giường, khi di chuyển đến cửa thì họ nhìn thấy ta.
Trong sân im lặng một lúc.
Cảnh tượng thật ấm áp.
Cha mẹ nước mắt lưng tròng, mỗi người nắm một tay của Dương Hỉ Nhi.
Bá mẫu ôm đệ đệ đứng bên cạnh cười tươi rói.
Thật ch.ói mắt.
Thật ghê tởm.
Mẹ ta ngượng ngùng rút tay ra, tiến đến đỡ lấy ta.
“Hạnh Nhi, con xuống giường làm gì? Trước đó sức khỏe con không phải đã hồi phục khá tốt sao? Sao hôm nay lại ngất xỉu rồi?”
Ta chỉ vào Dương Hỉ Nhi, “Không bằng hỏi nữ nhi ngoan của cha mẹ hoặc là…”
Tay ta từ từ hạ xuống, ánh mắt vô cảm lướt qua họ.
“Hoặc hỏi chính cha mẹ đi, năm xưa cha mẹ đã tính toán thế nào với con.”
Trong sân ngoài Dương Hỉ Nhi mặt lộ vẻ khiêu khích, không ai dám nhìn ta.
Một lát sau, cha ngập ngừng mở lời: “Nhắc lại chuyện đó làm gì, mọi việc đã qua lâu rồi, con và phu quân hiện tại không phải sống rất tốt sao?”
“Ha ha ha ha!” Ta giận quá mà cười, chỉ cảm thấy trong lòng đau nhói, “Chuyện này không qua được đâu, cha!”
Dương Hỉ Nhi vội vàng tiếp lời, nước mắt lưng tròng.
“Cha, chuyện này nói ra cũng là lỗi của con, con cũng không ngờ muội muội không thể chấp nhận sự thật.”
Nàng vội vàng kể lại chuyện hôn sự với Lục Xuyên vẫn còn giá trị.
Cha ta nghe xong cũng ngẩn người, “Chuyện này…”
Trong lòng ta bỗng dưng nhen nhóm hi vọng.
Nhưng cha nói: “Nha môn đã nói như vậy, thì cứ làm theo thôi.”
Cứ làm theo?
Cứ sống một cách mơ hồ như vậy?
Ta thì sao?
Ai sẽ làm chủ cho ta?
Ta nói: “Nếu đã như vậy, tất cả đừng sống nữa, con muốn báo quan, con muốn hỏi xem quan lớn có quản chuyện này không.”
Mẹ thấy ta quyết liệt, vội vàng khuyên nhủ: “Hạnh Nhi! Mọi chuyện đã đến nước này, con báo quan thì có ích gì? Chẳng phải muốn bức t.ử cha mẹ sao?”
Cha chắn trước mặt ta, giọng mềm mỏng: “Hạnh Nhi, cha biết con ấm ức, chuyện này chúng ta đều có lỗi với con, sau này cha sẽ tìm cho con một gia đình tốt hơn, nếu con không muốn gả, cha sẽ nuôi con suốt đời!”
Lại nữa rồi.
Những lời này ta đã nghe chán rồi.
Biết ta ấm ức, nhưng vẫn làm như vậy.
Biết có lỗi với ta, nhưng vẫn muốn ta nuốt đắng cay này xuống.
Ta cười khổ.
“Cha, mẹ. Con không hận cha mẹ xếp c.o.n c.uối cùng, con cũng không hận cha mẹ vì bảo toàn mà để con gả thay.
“Nhưng cha mẹ ngàn lần không nên, vạn lần không nên, không nên đồng ý cùng Dương Hỉ Nhi tính kế với con.”
Mẹ cuối cùng cũng có chút thương ta, “Hạnh Nhi! Cha mẹ cũng không biết hôn ước của Hỉ Nhi vẫn còn giá trị!”
Nhưng ta không cần sự thương xót của bà ấy nữa.
Ta gạt tay bà ra, bước ra ngoài.
Cha thấy chiêu này không hiệu quả, tức giận quát lớn.
“Đuổi nó ra ngoài! Ngay cả lời của cha mà nó cũng dám không nghe, nếu nó dám đến nha môn tố cáo Hỉ Nhi, ta sẽ tố cáo nó bất hiếu! Đang yên đang lành không muốn sống, muốn làm cho gia đình bất an, một đứa con gái nhỏ mà dám làm loạn trời!
“Ta đã sớm muốn đuổi nó đi! Bà cứ khăng khăng giữ lại, tốn bao nhiêu tiền t.h.u.ố.c để giữ mạng nó!”