Hiệp Khách Trư Kiến Sầu
10

Cập nhật lúc: 2026-08-15 21:15:19 | Lượt xem: 3

Năm trước, chi chính hành sự bị bại lộ, chi phụ ở huyện Đào Nguyên nghe được tin gió vội vàng trốn về phía Nam, mong tìm được sự che chở của Khổng Hiền Vương.

Không ngờ giữa đường gặp sơn tặc, ngựa của thiếu gia nhà họ Điền hoảng sợ, tách ra khỏi đoàn.

Nếu không phải sơn tặc còn muốn dùng thiếu gia họ Điền tống tiền một khoản lớn từ nhà họ Điền, e rằng thiếu gia này không thể sống đến khi được đội tiêu cứu.

Giờ chi chính nhà họ Điền ở kinh thành đã bị ch//ém sạch ngoài chợ, ngay cả nữ nhân đã gả đi cũng không thoát.

Hoàng thượng làm một trận sấm sét, rõ ràng đưa ra hai lựa chọn cho Khổng Hiền Vương.

Một là về kinh thành nhận tội.

Hai là hoàn toàn lật mặt với Hoàng thượng.

Khổng Thân Vương đã mưu tính bao năm, kết quả có thể tưởng tượng được.

Người bị mang ra khai đao đầu tiên, chính là quận Hoài  m gần An Châu, Khổng Hiền Vương đã tàn sát cả quận Hoài  m, lấy m.á.u tế hồn của chi chính nhà họ Điền.

Thần tiên đ.á.n.h nhau, tiểu quỷ gặp họa.

Thân vương đoạt quyền, bách tính tế trời.

Thiên hạ sắp loạn, huyện Đào Nguyên chắc chắn bị liên lụy.

24

Chưởng quỹ tiêu cục quyết định ngay, lập tức đi, đi ngay trong đêm, đưa xe ngựa đi!

Trong lúc này, chạy nhanh mới có cơ hội sống sót cao hơn.

Dù sao, chạy đến gần kinh thành mới xem như an toàn.

Chưởng quỹ và Khúc thị chuẩn bị dẫn tiêu cục đi về phía Bắc.

Chỉ là, Lục Xuyên có ý định riêng của mình.

Chàng muốn đi về phía Nam.

Khúc thị hỏi ta rằng phía Nam hiểm nguy, nếu ta không muốn đi, ta có thể theo họ đi về phía Bắc.

Phúc Uy tiêu cục đều là người tốt, họ có lòng nhân nghĩa.

Ta cũng hiểu, họ mang theo ta, một người bệnh, sẽ không chạy nhanh được.

Họ đã cứu ta một mạng, ta tuyệt đối không thể để mình làm gánh nặng cho họ nữa.

Hơn nữa, ta tin tưởng Lục Xuyên.

Chàng vì ta mà dám đốt huyện nha, ta theo chàng mạo hiểm một lần thì có sao?

Duyên phận giữa người với người chẳng phải là đan xen từ những việc này sao.

Cũng tương tự, duyên phận giữa người với người cũng tan biến qua từng lần phản bội…

Tóm lại, Phúc Uy tiêu cục đi về phía Bắc, ta và Lục Xuyên đi về phía Nam, lén lút đưa tiền cho binh lính canh cổng, lợi dụng bóng đêm rời khỏi huyện Đào Nguyên.

Lục Xuyên điều khiển xe ngựa chạy nhanh trên đường quan, thỉnh thoảng còn kiểm tra xem ta có chịu nổi không.

Nhìn thấy phía trời xa bắt đầu sáng dần, ta đột nhiên nhớ ra một việc.

“Xuyên ca, chúng ta không có giấy thông hành, làm sao vào thành?”

Ta vừa dứt lời, chỉ cảm thấy xe ngựa chấn động mạnh.

“Hí!”

Lục Xuyên đột ngột ghì cương ngựa.

Ta cảm thấy toàn thân như rã rời, khó khăn ngồi dậy, kéo màn xe.

“Xuyên ca, sao vậy…”

Câu hỏi của ta nghẹn lại trong cổ họng, từ tay đến chân không ngừng run rẩy.

Trên đường phía trước dựng những chướng ngại sắc nhọn.

Từ trong rừng cây bên đường xuất hiện mười mấy tên lục lâm mang binh khí.

Chúng hành động nhanh ch.óng, lập tức bao vây xe ngựa của chúng ta.

Đúng là vận xui tột độ, trên đường quan cũng có thể gặp phải sơn tặc!

25

“Xuyên ca…” ta nắm c.h.ặ.t áo của Lục Xuyên, “Chàng giả làm phu xe chạy trước, ta sẽ tìm cách cầm chân chúng.”

Bị đ.á.n.h hai mươi gậy ở nha môn làm tổn thương gân cốt, ta không chạy nổi.

Sơn tặc chẳng qua cướp của, cướp sắc, Lục Xuyên không mang theo ta có lẽ còn có cơ hội sống sót.

Ta không có của, sắc đẹp thì có chút ít, nhưng giờ ta như một con b.úp bê rách nát, hy vọng đám sơn tặc này mắt cao một chút, cho ta một nhát kết liễu.

Trong thời gian ngắn, trong đầu ta thoáng qua vô số cách c.h.ế.t, càng nghĩ càng thấy đau khổ.

“Hức hức hức, Xuyên ca, kiếp sau chúng ta lại làm phu thê…”

Lục Xuyên quay đầu, thấy ta nước mắt nước mũi tèm lem, lại không dám khóc to, bỗng nhiên bật cười.

“Gan nhỏ như nàng còn muốn đi giang hồ? Nữ hiệp Trư Kiến Sầu?”

“Giờ là lúc nào rồi… Xuyên ca chàng bị dọa sợ rồi sao?”

Tên sơn tặc cầm đầu mang một thanh đao to hơn nửa người, mặt đầy thịt, tóc rối bù tùy tiện b.úi trên đầu, cười nham hiểm tiến về phía chúng ta.

Hắn cười toe toét, “Đại ca, đại tẩu khóc cái gì vậy?”

“?”

Lục Xuyên đưa tay lau nước mắt cho ta, “Các ngươi xấu quá, dọa người ta khóc rồi.”

26

Ta suýt nữa đã quên rằng, Lục Xuyên từng kết nghĩa với một nhóm sơn tặc.

Nhóm sơn tặc, à không, những hảo hán lục lâm từ trong rừng kéo ra một cái kiệu mềm, đưa ta lên sơn trại.

Trên cổng sơn trại treo mấy chữ lớn, có lẽ là tên sơn trại, nhưng tiếc là ta không nhận được mấy chữ đó, trước đây khi đi giao tiêu, ta thường đếm, còn Khúc thị ghi lại.

Nghe họ nói, đây gọi là “Thanh Sơn Trại”.

Sơn trại này lớn hơn ta tưởng tượng rất nhiều, có đủ cả nam phụ lão ấu, giống như một thôn trang.

Ta được an trí trong một căn nhà gỗ rộng rãi, bà lão trải giường thấy trên người ta có vết thương, còn trải thêm cho ta một cái đệm.

Ta nằm nghiêng trên giường, cảm thấy đời người như một vở kịch.

Ta chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình sẽ ở trong sào huyệt của sơn tặc, cũng chưa bao giờ nghĩ Lục Xuyên, một tiêu sư, lại có thể trở thành sơn tặc.

Từ nhỏ ta đã muốn trở thành hiệp khách, nay lại trở thành nhân vật phản diện trong câu chuyện.

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, chỉ cần sống sót, làm phản diện cũng có sao?

Trong sơn trại có t.h.u.ố.c trị thương hạng nhất, một tháng sau ta có thể chạy nhảy, cùng các bà lão làm vài việc lặt vặt.

Trong trại, bất kể là nam hay nữ, chỉ cần có võ công, đều phải theo cùng xuống núi cướp tiêu, còn những người già yếu phụ nữ trẻ em thì ở lại trại lo việc vặt hằng ngày.

Chúng ta chuyên cướp tiêu xa và đoàn thương buôn của các quan lại quý tộc, đặc biệt là các đoàn xe chở lương thực, hễ có tin tức, Lục Xuyên nhất định dẫn người xuống núi.

Lúc đầu cũng có vài người không phục Lục Xuyên, sơn tặc và tiêu sư vốn dĩ không hợp nhau, nhưng sau khi theo Lục Xuyên xuống núi hai lần, họ liền gọi là “Xuyên ca”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8